Thứ Hai, 28 tháng 5, 2012

Người Do Thái và giải Nobel

Tác-giả: Tuấn Hà

(VietnamNet, 11/10/2011 06:22 AM)




Dường như là, mỗi khi bàn luận về sự thông minh có di truyền không, người ta đều nêu lên  dẫn chứng về giải Nobel và người Do Thái. Và cũng như một thông lệ, hàng năm sau khi công bố giải, người ta đều hỏi người Do Thái chiếm bao nhiêu phần trăm giải năm ấy. Và thực tế thì con số này không hề nhỏ.

Chủ Nhật, 27 tháng 5, 2012

Tiếng gà trưa

Tác-giả: Xuân-Quỳnh

Trên đường hành quân xa
Dừng chân bên xóm nhỏ
Tiếng gà ai nhảy ổ:
“Cục… cục tác cục ta”
Nghe xao động nắng trưa
Nghe bàn chân đỡ mỏi
Nghe gọi về tuổi thơ

Tiếng gà trưa
Ổ rơm hồng những trứng
Này con gà mái tơ
Khắp mình hoa đốm trắng
Này con gà mái vàng
Lông óng như màu nắng.

Tiếng gà trưa
Có tiếng bà vẫn mắng:
- Gà đẻ mà mày nhìn
Rồi sau này lang mặt!
Cháu về lấy gương soi
Lòng dại thơ lo lắng

Tiếng gà trưa
Tay bà khum soi trứng
Dành từng quả chắt chiu
Cho con gà mái ấp

Cứ hàng năm hàng năm
Khi gió mùa đông tới
Bà lo đàn gà toi
Mong trời đừng sương muối
Để cuối năm bán gà
Cháu được quần áo mới

Ôi cái quần chéo go
Ống rộng dài quét đất
Cái áo cánh chúc bâu
Đi qua nghe sột soạt

Tiếng gà trưa
Mang bao niềm hạnh phúc
Đêm cháu về nằm mơ
Giấc ngủ hồng sắc trứng.

Cháu chiến đấu hôm nay
Vì lòng yêu tổ quốc
Vì xóm làng thân thuộc
Bà ơi cũng vì bà
Vì tiếng gà cục tác
Ổ trứng hồng tuổi thơ.

2-7-1965

Nguồn: http://www.thica.net/2008/02/04/ti%E1%BA%BFng-ga-tr%C6%B0a/

Ò ó o

Tác-giả: Trần-Đăng-Khoa

Ò ó o...

Kính tặng chú Tô Hoài

 

Ò.. ó... o...

Ò... ó... o...
Tiếng gà
Tiếng gà
Giục quả na
Mở mắt
Tròn xoe
Giục hàng tre
Đâm măng
Nhọn hoắt
Giục buồng chuối
Thơm lừng
Trứng cuốc
Giục hạt đậu
Nảy mầm
Giục bông lúa
Uốn câu
Giục con trâu
Ra đồng
Giục đàn sao
Trên trời
Chạy trốn
Gọi ông trời
Nhô lên
Rửa mặt
Ôi bốn bề
Bát ngát
Tiếng gà
Ò... ó... o
Ò... ó... o

Năm 1967

Nguồn: http://vn.360plus.yahoo.com/maile-huyen/article?mid=117&fid=-1

Cây dừa

Tác-giả: Trần-Đăng-Khoa 

Cây dừa xanh toả nhiều tàu,
Dang tay đón gió, gật đầu gọi trăng.
Thân dừa bạc phếch tháng năm,
Quả dừa – đàn lợn con nằm trên cao.

Đêm hè hoa nở cùng sao
Tàu dừa - chiếc lược chải vào mây xanh.

Ai mang nước ngọt, nước lành,
Ai đeo bao hũ rượu quanh cổ dừa.
Tiếng dừa làm dịu nắng trưa
Gọi đàn gió đến cùng dừa múa reo.
Trời trong đầy tiếng rì rào
Đàn cò đánh nhịp bay vào bay ra.
Đứng canh trời đất bao la
Mà dừa đủng đỉnh như là đứng chơi

Nguồn: http://www.webtretho.com/forum/f26/tieng-viet-1-the-nay-be-di-hoc-them-la-phai-1012264/index5.html

Quạt cho bà ngủ

Tác-giả: Thạch-Quỳ

Ơi chích choè ơi!
Chim đừng hót nữa,
Bà em ốm rồi,
Lặng cho bà ngủ.

Bàn tay bé nhỏ
Vẫn quạt thật đều
Ngấn nắng thiu thiu
Đậu trên tường trắng.

Căn nhà đã vắng
Cốc chén nằm im.
Đôi mắt lim dim
Ngủ ngon bà nhé.

Hoa cam, hoa khế
Chim lặng trong vườn,
Bà mơ tay cháu
Quạt đầy hương thơm.

Nguồn: http://www.webtretho.com/forum/f26/tieng-viet-1-the-nay-be-di-hoc-them-la-phai-1012264/index5.html

Cô giáo với mùa thu

Tác-giả: Vũ-Hạnh-Thắm

Cô giáo em
Hiền như cô Tấm
Giọng cô đầm ấm
Như lời mẹ ru.

Cô giáo đưa mùa thu
Đến với những quả vàng chín mọng.
Một mùa thu hi vọng
Tiếng chim ca ríu rít sân trường.

Nguồn: http://www.webtretho.com/forum/f26/tieng-viet-1-the-nay-be-di-hoc-them-la-phai-1012264/index5.html

Làm anh

Tác-giả: Phan-Thị-Thanh-Nhàn

Làm anh khó đấy
Phải đâu chuyện đùa
Với em gái bé
Phải người lớn cơ

Khi em bé khóc
Anh phải dỗ dành
Khi em bé ngã
Anh nâng dịu dàng

Mẹ cho quà bánh
Chia em phần hơn
Có đồ chơi đẹp
Cũng nhường em luôn

Làm anh thật khó
Nhưng mà thật vui
Ai yêu em bé
Thì làm được thôi !

Nguồn: http://thethaovanhoa.vn/173N20080629023415222T133/nha-tho-phan-thi-thanh-nhan-ven-nguyen-nhu-thuo-huong-tham.htm


Cô giáo lớp em

Tác-giả: Nguyễn-Xuân-Sanh

Sáng nào em đến lớp
Cũng thấy cô đến rồi
Đáp lời: Chào cô ạ!
Cô mỉm cười thật tươi.
Cô dạy em tập viết
Gió đưa thoảng hương nhài
Nắng ghé vào cửa lớp
Xem chúng em học bài.
Những lời cô giáo giảng
Ấm trang vở thơm tho
Yêu thương em ngắm mãi
Những điểm mười cô cho.

Nguồn: http://www.baomoi.com/Di-tim-tac-gia-bai-tho-Co-giao-lop-em-Ky-1/59/3233167.epi

Mẹ vắng nhà ngày bão

Tác-giả: Phạm-Hổ

Mấy ngày mẹ về quê
Là mấy ngày bão nổi
Con đường mẹ đi về
Cơn mưa dài chặn lối
Hai chiếc giường ướt một
Ba bố con nằm chung
Vẫn thấy trống phía trong
Nằm ấm mà thao thức
Nghĩ giờ này ở quê
Mẹ cũng không ngủ được
Thương bố con vụng về
Củi mùn thì lại ướt
Nhưng chị vẫn nấu cháo
Cho thỏ mẹ thỏ con
Em thì chăn đàn ngan
Sớm lại chiều no bữa
Bố đội nón đi chợ
Mua cá về nấu chua
Thế rồi cơn bão qua
Bầu trời xanh trở lại
Mẹ về như nắng mới
Ấm áp cả gian nhà

Thơ dành cho thiếu-nhi của nhà-thơ Phạm Hổ

Người ta nói Phạm Hổ là nhà thơ của thiếu nhi, quả đúng thế thật, đọc thơ của ông, mình thấy tuổi thơ chợt ùa về, với những câu hỏi, những thắc mắc ngây ngô và cách lí giải cũng rất hồn nhiên, trong sáng như tâm hồn trẻ thơ. [1]

 

THỎ DÙNG MÁY NÓI

- Thỏ đây! Ai nói đấy ?
Mèo à ? Mèo thế nào ?
Mình không nhìn thấy cậu
Nhỡ đứa khác thì sao ?

 

NGỦ RỒI

Gà mẹ hỏi gà con:
- Đã ngủ chưa đấy hả?
Cả đàn gà nhao nhao
- Ngủ cả rồi đấy ạ!